Biến cố luôn đến nhanh hơn dự tính, trời vừa hửng sáng đã xảy ra chuyện chẳng lành.
Vương Huy ngã bệnh, nặng hơn bất cứ lần nào trước đó.
Nàng sốt cao, đau đầu, ho sặc sụa, khàn cả tiếng, trên người còn nổi ban đỏ, lại tiêu chảy không ngớt. Uống liền hai viên đan dược mà vẫn không thấy đỡ.
Đường Vũ định đi mời lang trung, nhưng nàng lại ôm chặt hắn, nhất quyết không chịu buông tay. Đôi mắt ngấn lệ, giọng nói nhỏ đến gần như không nghe thấy: “Đừng… đi, ở lại với ta… nói chuyện với ta…”




